Nlxh về mối quan hệ giữa cá nhân và tập thể

Đề bài: Trình bày cân nhắc của em về vấn đề cá thể và tập thể vào cuộc sống. (Có thể dựa vào những nhà cửa văn học, thơ, triết lí... Cơ mà em biết để làm rõ sự việc này).***

Top 2 văn mẫu nghị luận xóm hội về quan hệ giữa cá nhân và tập thể

Bài số 1
Đã ai từng một đợt đọc mọi lời thơ đấy giục giã ở trong phòng thơ Nazim Hikmet "Nếu tôi không đốt lửa; giả dụ anh không đốt lửa; Nếu bọn họ không đốt lửa; thì làm sao Bóng tối sẽ biến hóa Ánh sáng!". Bóng buổi tối sẽ rã đi và ánh sáng sẽ chan chứa nếu anh hành động, tôi hành động và bọn họ cùng hành động.Trong loại ánh sáng tỏa sáng xua tung bóng buổi tối ấy có tia nắng của tôi, của anh ý và của tất cả chúng ta. Với hôm nay, đơn vị thơ Tố Hữu đang mượn giờ đồng hồ ru vơi êm của bà mẹ qua bài thơ "Tiếng ru" của mình, một lần nữa gợi cho bọn họ hiểu thêm về quan hệ giữa cá nhân và tập thể, buôn bản hội, giữa một bé người với mọi người. Một ngôi sao không tạo nên sự bầu trời đêm rực sáng. Một bông lúa chín chẳng làm nên mùa đá quý bội thu. Một bé người nhỏ bé đáng chú ý gì trong cõi nhân gian rộng lớn. Đất thấp tuy vậy nhờ tất cả đất nhưng núi mới cao. Sông bé dại thế thôi nhưng nhờ sông mà hải dương mới mênh mông đến vậy.Một cá nhân bé bé dại sẽ ko là gì cả đối với một cộng đồng to lớn. Tuy vậy ngược lại, đa số gì phệ lao, to đùng lại được tạo cho từ các điều hết sức bé dại bé mà thôi. Sinh sống trên đời, người nào cũng mong ý muốn mình được biểu hiện và khẳng định phiên bản thân, phần cá thể của mình. Đó là mong muốn ước thoải mái và tự nhiên và chủ yếu đáng. Phần riêng biệt ấy được bộc lộ ở gần như khát khao, ước mơ của phiên bản thân là niềm ý muốn mỏi bản thân phải tất cả vị trí nào đó trong mắt các người. Phần cá thể bé bé dại của mỗi người ấy cần được thể hiện, được khẳng định, được tôn trọng và ghi nhận.

Bạn đang xem: Nlxh về mối quan hệ giữa cá nhân và tập thể


Chính "cái tôi" ấy khiến cho giá trị và bạn dạng sắc của mỗi cá thể trong cộng đồng, làm cá thể đó không trở nên hòa tan, ko lẫn vào tín đồ khác. Tôi yêu các vạt nắng nóng trải lâu năm trên cánh đồng chén bát ngát, yêu phần nhiều triền đê xanh thơm mùi hương cỏ non. Còn bạn, bạn yêu những ánh đèn sáng màu rực rỡ của tp hoa lệ về đêm, yêu phần lớn tòa công ty chọc trời nguy nga, tráng lệ.Tôi và chúng ta có phần lớn tình yêu không giống nhau, quan điểm sống khác nhau, và chính vì sự khác nhau ấy đã tạo nên sự "cái tôi" riêng biệt của mỗi cá thể chúng ta. Phần tôi ấy được thể hiện bởi nhiều cách: bởi sự yêu thương, bởi những nỗ lực, phấn đấu học tập, lao động hay chỉ đơn giản là những sở thích riêng của chúng ta mà thôi.Ở từng thời kì, ta đông đảo thấy sự xuất hiện thêm của những cá nhân vĩ đại, xuất sắc. Bằng tài năng của mình, họ vẫn đóng góp không hề ít cho cộng đồng, làng hội. Họ hoàn toàn có thể là phần đa nhà khoa học, bằng những phát minh sáng tạo của minh đem lại sự phát triển cho đời sống của quả đât như Đác-uvn, Marie Curie… Họ rất có thể là những nhà cách mạng, bởi sự nghiệp chủ yếu trị của chính bản thân mình mà mang đến hòa bình cho cả một dân tộc, một quốc gia như bác bỏ Hồ – vị lãnh tụ to con của dân tộc việt nam ta.
Nhưng dù cá thể có trả thiện, có lớn lao vĩ đại mang đến đâu đi chăng nữa nhưng cũng biến thành không là gì so với sức mạnh của cả một dân tộc. Cá thể ấy không giống nào một hạt cat với một sa mạc một giọt nước cùng với một đại dương rộng lớn, một thân cây giữa mênh mông rừng xanh… mất đi một hạt cát sa mạc vẫn cứ mênh mông; không đủ một giọt nước thì đại dương vẫn cứ bao la, không đủ một hoa lá thì ngày xuân vẫn cứ muôn phần rực rỡ…Một vĩ nhân, một anh hùng làm sao làm nên sự nghiệp to nếu không tồn tại sự kề vai góp sức của đầy đủ người. Một cá nhân bé nhỏ làm sao tạo được sự nghiệp lớn tưởng khi chỉ làm một mình mình. Ta phải biết rằng với ta, lân cận ta còn tồn tại sự bình thường tay cống hiến cùng ta làm ra việc lớn.Nhìn lại lịch sử vẻ vang chiến đấu hào hùng của dân tộc, ta thấy rằng tại vì ta có thể dệt đề xuất những trang sử vẻ vang, ta có thể gan góc chiến đấu giành thắng lợi, mang về hòa bình, thoải mái cho dân tộc được vị sự đồng lòng, cấu kết của nhân dân. Chính những cá nhân nhỏ bé, riêng lẻ đã hình thành một sức mạnh tập thể vô cùng phệ lao, hoàn toàn có thể quét sạch sẽ quân thù. Hay mẫu người nhân vật Thánh Gióng, nhờ bao gồm cơm áo của bà bé làng xóm nhưng Gióng vươn vai vươn lên là tráng sĩ, xông trộn trận mạc quấy tan giặcngoại xâm. Hình mẫu ấy sẽ được truyền thuyết thần thoại hóa, thực tế đó chính là tinh thần câu kết của dân chúng đồng lòng chống giặc.
Qua đó, ta thấy sự từ tốn nhìn nhận, reviews vai trò của mỗi cá thể trong xã hội quan trọng biết bao. Biết là gắng nhưng bọn họ cũng đừng vày mỗi cá thể vô cùng nhỏ tuổi bé mà quên đi sự đóng góp của bản thân để tạo cho cộng đồng, bọn họ đừng chỉ biết hưởng thụ những đóng góp của tín đồ khác nhưng mà làm mờ nhạt đi phương châm của mình, có tác dụng mình biến hóa gánh nặng cho tất cả những người khác, mang lại cộng đồng, làng mạc hội. Do lẽ toàn bộ mọi thứ to đùng đều được ra đời từ hầu như gì bé nhỏ nhất.Một hạt cát bé nhỏ tuổi thật mà lại nếu không có những hạt cat kia thì làm những gì sa mạc không bến bờ đến vậy. Một giọt nước ko là gì nhưng biển khơi làm sao bát ngát khi không còn những giọt nước ấy. Bởi vậy, ta rất có thể thấy cá nhân là một nhân tố quan trọng, là cơ sở để ra đời nên xã hội tập thể. Để những cá thể có thể đóng hiến đâng mình vào phần chung to lớn, chúng ta không được quyền quên đi những góp sức của họ. Bởi vì biết đâu nỗi ai oán bị quên khuấy sẽ làm sụt giảm nhiệt máu trao bộ quà tặng kèm theo của họ, dù cho những góp phần kia mang đến đi không phải mục đích là được trao về.
Như những người lính tuổi còn hết sức trẻ đã cho đi tuổi xuân, đến đi xương máu của chính mình vì một cái chung khổng lồ lớn. Hay những người mẹ Việt Nam nhân vật đã góp sức từng củ khoai, chén bát gạo cho những chiến sĩ, góp phần cả những người con ưu tú của bản thân mình để rồi lặng lẽ khóc nghẹn trong lặng lẽ khi xuất xắc tin các anh hi sinh, những anh không về. Những mẹ vẫn hi sinh niềm hạnh phúc riêng của bản thân vì cộng đồng, vị tập thể to béo kia. Hầu hết con người ấy bọn họ đã mang đến đi mà tất cả nề hà chi. Họ hi sinh cái phần cá thể bé bé dại của mình đâu chỉ có vì huy chương, vày chiến công. Chúng ta ra đi nhưng mà không đề nghị đền đáp lại.Nhưng tấm lòng biết đồng cảm, hồ hết niềm cảm thông chia sẻ của chúng ta sẽ có tác dụng họ vui hơn vô cùng nhiều, sẽ giúp họ cảm thấy ấm áp mà thân mật hơn vào trao tặng. Chúng ta cũng không nên đóng góp sức mình nhưng lại đòi hỏi một sự công nhận thật hài hòa với công lao mà mình vứt ra. Vị đó thực tế chỉ là 1 cuộc bàn bạc chứ không phải cho đi vì chưng cộng đồng. Vị vậy, chúng ta phải bao gồm quan niệm: mình do mọi người, mọi bạn mình. Chúng ta cho đi thì ta sẽ được nhận về. Dù cho có lớn hay là không thì sự thừa nhận về ấy vẫn luôn có ý nghĩa.

Xem thêm: Mức Tăng Cân Của Trẻ Sơ Sinh Và Tình Trạng Chậm Tăng Cân Ở Trẻ


Nhà thơ Thanh Hải đã và đang từng suy xét về triết lí này trong cuộc đời sáng tác văn chương của ông:"Ta là con chim hótTa là 1 cành hoaTa nhập vào hòa caMột nốt trầm xao xuyến…”.Ông ước ao làm một chú chim nhằm dâng mang đến đời tiếng hót, ước ao làm một nhành hoa điểm tô thêm dung nhan hương mang lại cuộc sống, một nốt nhạc trầm để lại cho những người nghe đông đảo dư âm xao xuyến.Và ông hotline đó là "Mùa xuân nho nhỏ" của mình. Khát khao của ông, ước ý muốn được cống hiến hết mức độ mình của ông cho xã hội mặc dù nhỏ tuổi bé dẫu vậy nó xứng đáng quý biết bao. Ông chỉ mong được là góc nhỏ của ngày xuân vì ông biết rằng mùa xuân lớn kia, mùa xuân của thiên nhiên, của đất nước. Từ mùa xuân bé nhỏ tuổi ấy, ta bắt đầu thấy cầu muốn góp sức lúc làm sao nó cũng xứng đáng quý, dù đóng góp góp bé dại bé hay khổng lồ thì nó cũng có chân thành và ý nghĩa vô cùng. Ta và tôi, cá thể và cùng đồng… tất cả đã tạo ra mối quan hệ mật thiết giữa những điều bé bé dại và phần lớn thứ mập mạp trong cuộc sống.Đó chính là triết lí sống vô cùng đúng chuẩn mà bé người đúc kết được tự những thực tế cuộc sống. Giờ đồng hồ ru giản dị, mượt mà, êm đềm nhưng chứa đựng trong nó là bài học kinh nghiệm lớn lao. Cùng tiếng ru đấy vẫn luôn sát cánh đồng hành trong hành trang cuộc sống của chúng , từ bỏ thuở bé nhỏ cho đến lúc trưởng thành, giúp ta thừa nhận thức được quan hệ giữa cá thể và xã hội trong cuộc sống, dạy ta biết đóng góp góp, biết mang đến đi làm cho những bông hoa, những bài ca, phần đa mùa xuân rực rỡ cho đời, người và cho cả chính bọn chúng ta.
Trong bất kì yếu tố hoàn cảnh nào, mục đích của các cá nhân và tập thể những là như nhau. Ví dụ như trong đơn vị trường, một lớp học được coi là xuất sắc khi học sinh trong lớp đoàn kết, giúp sức lẫn nhau trong học tập tập với lao động. Chưa phải ai vào lớp cũng có tài năng như nhau. Bài toán những học sinh tốt ngồi kèm những học viên yếu kém, những học sinh khỏe bạo phổi làm những công việc lau dọn vất vả giúp hồ hết học sinh hoàn toàn có thể chất yếu, … sẽ giúp cho lớp học thêm khăng khít, gồm sự hỗ trợ qua lại để thuộc nhau phát triển hơn.“Con sâu làm cho rầu nồi canh” – ngoài ra vẫn còn hết sức nhiều cá thể có tác động xấu mang đến tập thể. Một bạn quay cóp, ăn lận trong thi cử, nói tục chửi bậy,… sẽ làm cho nhiều học viên trong lớp mong mỏi làm theo. Đồng thời, bè đảng không tạo điều kiện cho các cá nhân phát triển đồng đều, thậm chí còn lấy đi đi như mong lợi ích cá thể cũng là khía cạnh trái cần phải bị phê phán và loại trừ tương tự.“Chọn bạn mà chơi, chọn địa điểm mà ở”, để phát triển cá thể tốt mỗi chúng ta cần biết chủ động tìm hồ hết tập thể lành mạnh để gia nhập. Đồng thời, ví như trong tập thể bao gồm những cá nhân tiêu cực, bản thân đề nghị tự tập luyện ý chí, bốn tưởng vững vàng để không bị lây nhiễm.
Trong thôn hội bây giờ luôn tồn tại tuy nhiên song côn trùng quan hệ cá thể và tập thể. Cá thể và đồng minh cũng được coi là hai lối sống luôn luôn đi ngay tức thì với nhau mà lại lại trái ngược nhau. Chính quan hệ này cũng gợi phải nhiều bài học trong cuộc sống.Cá nhân là cá thể từng tín đồ để khiến cho một cộng đồng, đó là sự riêng biệt, khác biệt tồn tại khác biệt trong một làng hội. Bè đảng là tập hợp các người, nhiều cá thể cùng chung sống với nhau, giúp đỡ, tương trợ lẫn nhau để phân phát triển. Như vậy cá thể và bầy đàn nếu đứng tách bóc ra thì hoàn toàn đối lập nhau. Nhưng lại nếu xét đến nghĩa cứu giúp thì bọn chúng có chân thành và ý nghĩa hỗ trợ với làm phong phú và đa dạng cho nhau. Mỗi cá thể sẽ tạo nên nhiều màu sắc hơn cho một tập thể.Trên thực tế, không có một cá thể nào tồn tại hòa bình hay biệt lập so với tập thể. Nó vẫn là một cá thể tạo nên sự hùng mạnh của một tập thể. Do đó mới có thể nói rằng, đồng minh chỉ được tạo dựng nên từ rất nhiều cá nhân. Mỗi cá thể có ý thức và nhiệm vụ xây dựng đồng chí ấy vững dạn dĩ và đoàn kết. Đó đó là mục tiêu to khi họ sống vào một tập thể, một cộng đồng người.
Ông phụ vương ta vẫn có câu “Một cây làm chẳng bắt buộc non. Tía cây chụm lại cần hòn núi cao”. Sức khỏe của cá nhân dù có khỏe khoắn đến đâu thì cũng trở nên không làm nên được nghiệp lớn, chỉ khi gồm sự hỗ trợ, giúp sức của bằng hữu thì bọn họ mới rất có thể xây dựng được sự vững mạnh bạo và bền chắc hơn.Mỗi cá nhân đều mang một màu sắc, kĩ năng và để ý đến riêng. Bởi thế bọn họ không thể xác định người này tốt hơn fan kia, mà đề nghị phải review một cách trọn vẹn nhất. Như vậy mới rất có thể tạo hình thành được một đàn vững mạnh.Những người sống thông thường trong một cộng đồng người cần phải biết giúp đỡ người khác khi đề nghị thiết, chia sẻ bớt cơm chung. Một lấy ví dụ điển hình đó là hằng năm đồng bào khu vực miền trung luôn buộc phải hứng chịu sự mất mát, nhức thương bởi thiên tai khiến ra. Bọn họ đang thuộc sống trong một xã hội người, đề xuất giang tay góp đỡ, cung ứng để họ rất có thể xây dựng lại cuộc sống của gia đình mình.Tuy nhiên trong xóm hội này vẫn còn đấy tồn tại nhiều người sống trong môi trường xung quanh tập thể nhưng lại sở hữu lối sống cá nhân, chỉ nghĩ đến bạn dạng thân mình cùng sống vụ lợi. Đó là các ‘con sâu làm cho rầu nồi canh”, khiến cho tập thể có nhiều vết rạn, bè đảng đó không phát triển được, luôn luôn ở trong tâm lý trì trệ.Những tín đồ sống theo kiểu cá nhân mặc dù đạt được mục đích nhưng sẽ đánh mất đi những thứ, là chúng ta bè, tình yêu, cả nhân phẩm.
Trong buôn bản hội luôn luôn có những người muốn “dìm” nhau nhằm sống, nhằm vươn lên, bất chấp mọi thủ đoạn chỉ mong sao đạt được tác dụng mà mình muốn. Hậu quả của lối sống cá nhân, ích kỉ như thế này đang tự họ đề nghị hứng chịu đựng lấy. Một xóm hội chỉ có thể phát triển khi mỗi cá thể sống và thao tác làm việc dựa trên lòng tin tập thể, cùng cố gắng phấn đấu vày xã hội chung.Như vậy để hoàn toàn có thể tạo dựng được một số đông vững táo bạo thì yên cầu ở mỗi cá nhân cần có trong mình ý thức tập thể. Có như thế thì họ mới hoàn toàn có thể cùng cung cấp và giúp đỡ nhau cách tân và phát triển được.>>Nghị luận làng mạc hội Tuổi trẻ trước những cơ hội mớiTrên đấy là top 2 bài xích văn chủng loại nghị luận xóm hội về côn trùng quan hệ cá thể và bè đảng hay nhất bởi vì Đọc Tài Liệu sưu khoảng được, muốn rằng với nội dung này các em sẽ có được một bài bác văn nghị luận thiệt tốt! Đừng quên xem thêm các bài xích văn chủng loại 12 khác trong lịch trình học của em nhé!
*

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

  • So sánh và chỉ ra mối quan hệ giữa tư duy và tưởng tượng

  • Tìm bạn tình giải quyết sinh lý ở hà nội

  • Bài tập cơ sở dữ liệu quản lý sinh viên

  • Sách sinh lý đại học y dược tphcm pdf

  • x

    Welcome Back!

    Login to your account below

    Retrieve your password

    Please enter your username or email address to reset your password.